Lời đầu sách
Đây là những lời giới thiệu về quyển sách địa ngục du ký. Xin quý vị đọc phần 2 kế tiếp sẽ nói về Địa Ngục và những cảnh ở trong Tam Giới.
Truyện Du Địa Ngục và Tiên, Long, Thiên Cảnh là chuyện thật vì đã không lâu có người tên là Trần thị Mùi đã xuất hồn đi xuống địa ngục. Dưới đây là lá thư chị viết :
Tôi tên là Trần Thị Mùi, hiện cư ngụ tại 17603 Shadow Valley Dr., Houston, TX 77379. Tôi vốn người công giáo xin có đôi lời chứng thực cho cuốn ĐỊA NGỤC DU KÝ này. Bởi vì chính bản thân tôi đã từng xuất hồn xuống âm phủ nhiều lần, câu chuyện khó tin, nhưng tôi xin xác nhận những điều ghi lại trong cuốn Địa Ngục Du Ký hoàn toàn có thật. Vì tôi đã từng thấy và chứng kiến những cực hình của mỗi ngục, mà tôi được phép vào xem.
Vì vậy tôi xin có đôi lời gọi là nhân chứng, dể cho bà con xa gần vững lòng tin, để lo tìm đường tu tâm, hầu tránh những hậu quả cho kiếp sau.
Còn về tập 2, về Cõi Trên thật tình tôi chưa được đi vào, tôi đã có xin vào, nhưng rất khó khăn để có đủ điều kiện để vào.
Houston ngày 10 – 7 – 1993
Trần Thị Mùi
Tựa đề của quyển sách này là “Cô Ba Cháo Gà Du Địa Ngục và Tiên, Long, Thiên Cảnh”.
LỜI TỰ TRẦN CỦA SƯ CÔ THÍCH NỮ HUỆ HIỀN
(CÔ BA CHÁO GÀ)
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Trước kia con là người đại ác, nhưng sớm thức tỉnh tu hành, theo Phật, Pháp, Tăng, trong lúc hành đạo, con đã trãi qua bao nhiêu thử thách đắng cay. Số mình dốt nát, Kinh Luật chẳng thông, phiền một nỗi tuổi già tu muộn. Ngoài đời khảo đảo, trong đạo lại mỉa mai, biết mình nghiệp nặng, kiếp trước vụng tu. Nên con có nguyện cùng mười phương chư Phật cho con được trả hết nghiệp trong một kiếp này, mong nhờ kiếp sau trong sạch mà đi ngay vào đường đạo, không còn bị oan gia dẫn dắt, nghiệp chướng kéo lôi.
Vì thời đại nguyện đắc thành, nên Diêm chúa cho bắt hồn con xuống Địa Ngục để sử án. Ôi, vì mình tạo ác nên phải trả nghiệp thật quá xót xa tê tái. Nào trầm mình nơi biển lạnh, thân thể cứng đờ, nào bị bầy gà , vịt mổ đá, cắn xé tơi bời, nào nuốt lửa toàn thân lên khói, nào ngất xỉu nơi địa ngục thứ bảy: vì thấy sự hành phạt quá gớm ghê, nào phải vào núi lửa ở cửa ngục thứ mười, tưởng đâu thân này ra tro mạt .
Đáng lý con phải chết luôn, nhưng ơn trên thấy chúng sanh đời mạt pháp, tội ác chập chồng không tin nhân quả, tưởng đâu chết rồi là hết, nên cho con sống lại để nói chuyện Địa Ngục, hầu nhắc nhở bà con, cô bác sớm thức tỉnh tu hành.
Đến khi trở về cõi thế, thân con còn phải mang câm, điếc. Thế mà lắm người nông nỗi, cho con là tà đạo, dùng lời giả dối để mê hoặc chúng sanh. Như uống nước: nóng hay lạnh tự mình biết lấy, chớ việc chánh tà lý đạo đã quá phân minh.
Con nghĩ: Đạo Phật là đạo từ bi, lòng xót thương vạn loài đang lặn hụp trong biển khổ sông mê, đồng thời tìm phương giải cứu, để tận diệt gốc khổ cho chúng sanh. Xét vậy dù cao hay thấp dù thật hay huyền diệu, đều đồng mục đích dẫn dắt chúng sanh đến bờ giác ngộ giải thoát.
Mô Phật,
Nhưng hôm nay thầy chẳng đắn đo lời thề, gạt bỏ tiếng thị phi, cho phép con kể chuyện Địa Ngục cho thầy nghe, nhờ thầy chứng minh cho con, nếu như chánh thì thầy bảo con kể để nhắc nhở bà con, cô bác tu hành, còn như tà thì thầy dạy con không nói nữa.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Thích Nữ Huệ Hiền kính bút
NẰM MỘNG Đi ĐỊA NGỤC
Nam Mô A Di Ðà Phật, nay tôi xin nói chuyện Ðịa Ngục vì người thế gian ít biết về Ðịa Ngục được. Nhân vì tôi người đại ác, Diêm chúa cho người bắt tôi xuống Ðịa Ngục, hôm nay tôi đặng về đây là do một đại nguyện và nhân duyên như sau: Trở về cõi Diêm Phù này để nói cho cô bác được rõ những tội phước của tôi như thế nào, tại sao tôi phải đi Ðịa Ngục?
Tôi đi Ðịa Ngục là đền tội lỗi và nhờ lực nguyện có duyên lành để nói lại cho cô, bác biết sự quả báo, phòng tránh là việc sát sanh hại mạng không phạm tội sa Ðịa Ngục như tôi. Trước khi đi Ðịa Ngục có nguyên nhân: vì tôi là CÔ BA CHÁO GÀ ở chợ Vòng Nhỏ, một vùng chợ Mỹ Tho, danh từ này ai cũng đều biết. Tôi bán cháo gà một thời gian từ năm Ngọ cho đến cuối năm Mùi gần ngót 18 tháng. Ngày 16 tháng 11 rạng 17, tôi định sắp sửa nấu cháo gà. Trong đêm đó tôi nằm mộng thấy cắt cổ một con gà mà nó hiện làm người ta, khi đó tôi nói: “Ủa tại sao ông thành người ta, làm sao tôi nhúng nước sôi cho được?”. Ông ấy đáp: “Mầy chết! Chớ nhúng nước sôi, tao là ông nội của mày đây!”.
Tôi hỏi: “Ông nói tôi không tin, ông nội tôi sao lại không giống?”. Ông đáp: ” Giống sao được, vì hồi còn sống, ông nội sát sanh hại mạng cũng nhiều, khi chết, con cháu lại làm heo, bò, gà, vịt để lo tống táng. Cho nên ông làm thú biết bao nhiêu kiếp mà trả chưa xong, vì thay hồn đổi xác nhiều đời làm sao còn giống được mà con biết. May nhiều đời trước có chút công tu nên được Diêm chúa cho về bảo con cháu biết. Con rán tu đừng sát sanh hại vật phải đọa Ðịa Ngục như ông quá khổ sở”.
Tôi hỏi: “Ông nói tôi cũng chưa tin, ông tên là gì?”. Ông đáp : “Ông là Huỳnh Văn Vấp, cha mầy là Huỳnh Văn Thình, mầy là Huỳnh Thị Nhi, con tin chưa?”. Tôi đáp: “Ông nói đúng sự thật, nhưng thấy tướng mạo tôi còn nghi”. Ông bèn tiếp: “Thôi con rán tu đi rồi biết, chớ đừng nghi, ông cho con hay, con tội lỗi rất nhiều, vì sát sanh, không những gà vịt mà thôi, cho đến trùng, dế, kiến, chuột bọ, rắn rít đều có tội hết. Con nên cố gắng tu đi, để cầu siêu cho ông với”.
Ðến đây, đồng hồ ré, tôi giựt mình xem đúng 3 giờ khuya. Thường khi nấu cháo gà cũng giờ đó, và ngày đó lại nhằm ngày 17 tháng 11 vía Phật A Di Ðà. Tôi liền đem gà bán hết và không làm nghề nấu cháo gà nữa, bắt đầu ăn chay trường tụng kinh, trải 6 năm như vậy.